Được tạo bởi Blogger.

Trà Bình đạt giải Nhất châu Á cuộc thi sáng tác văn học, nghệ thuật

Trà Bình là một nhạc sĩ, nhà văn, nhà thơ quê ở Phú Thọ - cái nôi văn hóa của dân tộc Việt Nam. Là nghệ sĩ đã quá quen thuộc trong lòng người hâm mộ âm nhạc cũng như văn, thơ. Ngoài việc sáng tác âm nhạc, anh còn là cây bút văn, thơ vô cùng tinh tế, sắc bén.


Trong cái sắc bén ấy lại là thứ bậc cảm xúc nhẹ nhàng, gần gũi. Chính vì vậy, chàng nhạc sĩ đa tài này đã giành được khá nhiều giải thưởng trong các cuộc thi sáng tác văn học, nghệ thuật toàn quốc.

Sau đây xin mời quý bạn đọc cùng đến với tác phẩm "Phố cũ" của Trà Bình đã đoạt giải Nhất trong cuộc thi sáng tác văn học, nghệ thuật do cộng đồng Phụ nữ châu Á tổ chức.


Phố cũ

Gác trọ tôi nằm trong một ngõ hẻm thuộc về một con phố, con phố đã cũ nhưng không quá xưa mặc dù trên nhiều bức tường nhà có màu rêu bám, nó giống như chiếc đồng hồ đo thời gian, đối với tôi mọi thứ ở đây thật ấn tượng.

Cuộc sống của tôi rất giản dị, ngoài giờ đi làm thì mỗi buổi chiều tôi thường đi bộ dưới những hàng cây, được đắm trong sự nồng nàn của mùi hoa hai bên đường phố! Đôi khi tôi ngồi lại ở một quán cóc vỉa hè và uống một ly nước, tôi không cố ý nghe lỏm chuyện những người xung quanh đang tán ngẫu với nhau, nhưng họ đang ngồi cùng tôi trên một chiếc ghế băng dài với đủ những câu chuyện Đông - Tây... Rồi tôi cũng hít lây mùi khói thuốc lá và cả mùi khói thuốc lào, tiếng điếu cày réo luôn làm tôi nhớ đến bố tôi.

Quê tôi ngoài miền Bắc, nơi tôi sinh ra và lớn lên ở một làng quê rất yên bình, quê tôi có nhiều đồi cọ, vườn chè, ruộng lúa... chỉ ồn ào bởi tiếng của các loài chim hót, tiếng gió thổi qua những cánh đồng và tôi đã quen với môi trường ấy. Đến khi tôi học xong, tôi vào miền Nam làm việc, tôi bắt gặp được con phố cũ bình yên gần như ở quê tôi.

Con phố tôi đang sống rất nhẹ nhàng như những con người ở đây, nhiều khi có những buổi trưa con phố tĩnh lặng không ồn ào như các con phố khác, thỉnh thoảng chỉ có những tiếng rao lưa thưa giữa cái nắng trưa của những người bán hàng rong, rồi màu nắng cũng in bóng cả những người phụ nữ đang gánh hàng trên đôi vai trĩu nặng có những giọt mồ hôi ướt đầm đìa trên khuôn mặt của họ, hình ảnh ấy gợi lên nỗi nhớ mẹ trong tôi.

Ngoài góc phố có một tiệm hớt tóc của một bác đã hơn sáu mươi tuổi, gọi là tiệm chứ thực ra là cái vỉa hè bác ấy mượn rồi đặt cái dù (ô) lớn thay cho cái mái che, đồng hành cùng cái nghề của bác là chiếc ghế gỗ để khách ngồi hớt tóc và đồ dùng cũng chỉ vỏn vẹn vài thứ là cái tăng đơ, cái kéo... Ngồi sát kế bên bác hớt tóc là người sửa quần áo bên chiếc máy khâu cũ và cả những người bán đồ lưu niệm. Gần đó có một quán cà phê mộc không cầu kỳ màu sắc, mang đậm dấu ấn nơi sản sinh ra những hạt cà phê vùng Tây Nguyên, cà phê phin pha cho khách được chủ quán lấy từ toa hạt mới rang xay, chính vì vậy, vị cà phê nguyên chất ở đây rất đặc biệt níu giữ chân khách...

Phố cũ vào cuối mùa mưa năm nay, có đêm những âm thanh của cơn mưa vừa mới tạnh còn sót lại kêu tí tách ngoài hiên trọ xen lẫn tiếng đọc kinh cầu nguyện của một gia đình mới đến thuê trọ, rồi cả tiếng gõ "lốc cốc" của cậu bé 7 tuổi theo cha mẹ phụ bán món hủ tiếu gõ miền Trung. Những âm thanh đó, tôi đã lắng nghe, con phố cũ cũng lắng nghe và những con người đã và đang sống ở nơi đây đều biết.

Một số chuyện hàng ngày trong con phố có lúc cũng lặng lẽ trầm tư như những em bé đánh giày, bán vé số… Trên thế gian này, con người không phải ai cũng có được một số phận may mắn, có được cuộc sống đầy đủ mà còn có nhiều trẻ em không được đến trường, không đủ no ấm, không đủ cha mẹ hoặc bị đối xử. Chiều hôm nay tôi đã thấy một bé gái đứng khóc dưới chân cây cột điện vì bị mẹ đánh bởi bé gái không linh hoạt mời khách mua vé số, đôi mắt em ấy đượm buồn ẩn chứa sự sợ hãi, nhưng đôi mắt ngây thơ ấy rất trong sáng như nói lên sự khao khát được như những đứa trẻ khác! Tôi cũng đã từng thấy em ấy cầm cuốn truyện tranh cũ rích rồi đọc linh tinh, nhưng thực ra em ấy không biết đánh vần dù chỉ một chữ cái. Tuy vậy trong con phố này vẫn có những tấm lòng, những con người tốt bụng là các cô chú ở một phòng khám tư đông y, họ khám bệnh và bốc thuốc miễn phí cho những người nghèo.

Nhiều khi có nỗi buồn, bước chân tôi lại lạc ngoài con phố cũ giữa đêm khuya, dưới những ánh đèn đường hiu hắt, và tôi lại gặp những người lao công cùng tiếng chổi quét, họ đang làm cho con phố sạch đẹp, họ chọn một công việc thức đêm hôm thay cho giấc ngủ khác hàng vạn người khác, họ tặng tôi những nụ cười, những lần gặp gỡ gần gũi: "Đêm khuya không ngủ còn đi đâu thế cháu?". Rồi tiếng chổi của họ cũng khuất dần trên con đường dài hút mắt, chỉ còn mình tôi đứng lại.

Phố cũ đối với tôi thân thiện lắm, cả những con người đang sống xung quanh tôi cũng vậy, họ như người thân trong gia đình tôi, phố cũ và họ cho tôi cuộc sống mới từ khi tôi ở quê vào, cứ như thế tôi đã hòa chung hơi thở theo tháng ngày. Tôi hiểu được mọi thứ ở đây vì "tình yêu của tôi là phố cũ".

Ivan Nguyen
Bài viết đóng góp, xin gửi về: media@goldstar.com.vn